“Triệu Phong, cậu định làm gì?”
Giáo sư Tào Côn nhìn về phía Triệu Phong với vẻ mặt tức giận.
Làm gì? Đương nhiên là cứu người rồi.
Hai người nghiên cứu lâu như vậy, chỉ khiến bệnh tình của bệnh nhân thêm trầm trọng mà thôi”
.
Triệu Phong chẳng thèm quan tâm tới điều gì, cho dù ông ta có là Viện trưởng Viện y học, anh cũng chẳng khách khí.
“Tôi biết, tôi và Giáo sư Danh đang tích cực tìm phương án chữa trị.
Việc này không thể vội vàng được, cũng không phải chuyện có thể giải quyết trong một chốc một nhát.
Hơn nữa, bệnh nhân còn chưa kiểm tra toàn diện.
Nếu đi bệnh viện để đăng ký, sau đó kiểm tra thì sẽ phải tốn nhiều thời gian và tiền bạc hơn bây giờ”
Giọng điệu của Tào Côn vô cùng nghiêm túc, cố gắng để khống chế tình cảnh.
Nhưng không ngờ, Triệu Phong lại nói thẳng: “Nếu một thầy thuốc đông y không thể nắm được bệnh tình của bệnh nhân thông qua mạch tượng, còn phải nhờ máy móc đánh giá thì tôi có thể nói bản lĩnh không ra sao.
Hơn nữa, bệnh tình của người phụ nữ này không đơn giản như các người nghĩ.
Lúc trước, khi tôi bắt mạch cho người phụ nữ trẻ này đã phát hiện bệnh của cô ấy đang chuyển biến xấu rất nhanh.
Sắp tới tình trạng không có thuốc chữa nữa, vì thế nhất định phải tiến hành châm cứu cho bệnh nhân”
Triệu Phong lập tức trách cứ Tào Côn, không phải lúc nào muốn làm người hiền lành cũng thuận lợi.
Ông ta không thể ngờ rằng anh lại nói thẳng trước mặt mọi người như vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727172/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.