Người ta vẫn nói rằng: Người xem trang phục, ngựa xem yên.
Từ khi Trương Vân Vân trông thấy con xe và biển số của Triệu Phong, cô ta lại càng cảm thấy khó thở hơn.
Mặc dù cô ta đoán rằng Triệu Phong chỉ thuê xe để sĩ diện thôi, nhưng cũng không dám chắc.
Trơ mắt nhìn Triệu Phong giảng giải cho ông cụ Đổng kiến thức về trầm hương, Trương Vân Vân càng lúc càng chột dạ.
Trương Vân Vân liếc sang Triệu Phong vài lần, sau đó lại nhìn về phía Đổng Thiếu Dương, cô ta cực kỳ lo rằng mình sẽ thua ván cược này.
Nếu thua thì ngay cả số tiền 1 triệu tệ đảm bảo cho sính lễ đám hỏi cũng mất.
Còn Triệu Phong vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng trò chuyện với ông cụ Đổng như cũ, còn không để Trương Vân Vân vào mắt.
"Ông Đổng, chơi hương, tổng cộng có sáu loại, loại thứ nhất tên là sinh phẩm" "Sinh phẩm là sản phẩm được trực tiếp làm ra từ gỗ trầm hương" "Sản phẩm từ trầm hương rất đa dạng, như vòng tay, đồ trang sức, vật điêu khắc các loại.
Bình thường mùi hương tưởng đối ổn, nhưng tùy theo sự thay đổi của nhiệt độ và độ ẩm sẽ tỏa ra hương thơm tự nhiên" Người đeo hoặc người thưởng thức các sản phẩm từ trầm hương không cần bất kỳ một công cụ hỗ trợ nào vẫn có thể trực tiếp cảm nhận được hương thơm thanh tịnh nguyên bản của trầm hương”
Triệu Phong vừa nói xong đoạn này, ông cụ Đổng nói ngay: "Thầy Triệu, đây chắc là cách đơn giản để thưởng thức hương đúng không?" "Cũng không đơn giản, mới bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727161/chuong-586.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.