Ông cụ Đổng vẫn luôn xem thường đứa cháu dâu tương lai này, bởi vì Trương Vân vẫn là người tham tiền tham của.
Nếu như thằng cháu ông cược thắng vậy thì sẽ không cần đưa sính lễ cho Trương Vân Vân nữa.
Thật ra thứ ông cụ Đông để ý không phải là 1 triệu tệ tiền sính lễ đó mà là ông dám chắc, nếu như không có sính lễ thì Trương Vân Vân chắc chắn sẽ không ở bên thằng cháu Đổng Thiên Dương của ông nữa.
“Thiên Dương, em ấy mà, thắng chắc rồi!”
Trương Vân Vân vô cùng đắc ý nói.
Trước mắt do Triệu Phong vẫn chưa đến nhà họ Đổng thể bên cuộc cá cược lần này vẫn chưa phân định thắng thua.
Trên nhà thuỷ tạ ở Tống Viên, Triệu Phong vứt đồ ăn xuống dưới hồ cho cá ăn.
Ngay sau đó anh nhận được điện thoại mẹ gọi đến.
“Triệu Phong à, mẹ còn nhớ hồi nhỏ con rất thích biển, ở thủ đô chúng ta không có biển, lúc có cơ hội dẫn con đi biển chơi con sẽ chơi ngoài biển rất lâu.”
Mẹ Triệu nói.
“Mẹ, lẽ nào mẹ muốn dẫn con đi ngắm biển sao?”
Triệu Phong cười hỏi.
“Không phải thế, đợi sau khi con hoàn thành công việc ở Giang Nam trở về thủ đô, mẹ có thể mua cho con một hòn đảo lớn, để con chơi đến chán thì thôi”
Mẹ Triệu Phong trả lời.
“Mẹ ơi, lần này mẹ lại muốn tặng cho con cái gì vậy?”
Triệu Phong lại hỏi.
“Mẹ tặng con một du thuyền xa hoa trước đã, tên của nó là Theo gió vượt sóng, nó có thể thỏa mãn mọi nhu cầu trên biển của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727147/chuong-572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.