Sau khi cô gái chất vấn, chàng trai cũng cảm thấy rất bất ngờ.
Anh ta thật không ngờ rằng, khối gỗ trầm hương khắc mà bản thân mới vừa đồng ý mua, đã bị bàn bên cạnh nghi ngờ.
Anh ta kinh ngạc nhìn Triệu Phong.
Theo như anh ta quan sát, người ngồi bàn bên cạnh này trạc tuổi anh ta, hẳn sẽ không kém nhau bao nhiêu, chẳng lẽ người này là dân thạo nghề sao? Dù có phải là dân thạo nghề hay không, tóm lại anh ta vẫn luôn nghi ngờ về khối gỗ trầm hương khắc này.
Anh ta tên thật là Đổng Thiếu Dương, trong nhà có mở công ty, thực lực cũng không tồi.
Cô gái ngồi đối diện anh ta, tên Trương Vân Vân, là bạn gái anh ta.
Nếu không phải là vì bạn gái, thì cho dù có thuyết phục cỡ nào chàng trai tên Đổng Thiếu Dương này, cũng sẽ không mua khối gỗ trầm hương khắc kia.
Cô gái tên Trương Vân Vân vẫn đang nghi ngờ Triệu Phong.
"Anh nói gì cơ, anh dựa vào cái gì mà nói khối gỗ trầm hương khắc này của tôi là đồ giả? Nếu anh không biết, thì đừng nói bậy!”
Trương Vân Vân tức giận nói.
Triệu Phong không nhanh không châm, bình tĩnh đáp lại.
“Gỗ trầm hương từ xưa đến nay đã là một loại vật liệu rất quý hiếm, đồng thời cũng là loại nguyên liệu tuyệt vời nhất chuyên dùng để làm đồ thủ công mỹ nghệ.
Hai đời nhà Minh, Thanh, tất cả nội thất trong cung, hay cả các loại đồ vật dùng để trang trí trong phòng đều là dùng loại gỗ này, công nghệ tinh tế, chất liệu khá giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727136/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.