“Từng nghe nói, hoạ sĩ lớn của Giang Nam chúng ta mà, chỉ cần là người Giang Nam, không ai không biết tên ông ấy”
Diêm Hoa nhẹ nhàng nói.
“Chủ tịch Diệm, ông không có hứng thú với tranh, hành lang triển lãm tranh và văn phòng của Thị Bất Du sao?”
“Đương nhiên là có hứng thú, gần đây công ty Hải Thiên chúng tôi đang đang chuẩn bị mở một triển lãm tranh, Thị Bất Du là hoạ sĩ địa phương, chỉ tiếc ông ấy mất tích rồi”
Diêm Hoa nói.
Chuyện Thị Bất Du mất tích, Diêm Hoa cảm thấy rất đáng tiếc, bởi vì cuộc đời sáng tác của Thị Bất Du vẫn chưa tới điểm cuối, nói cách khác, Thị Bất Du vẫn còn có thể đột phá bản thân.
Một hoạ sĩ lớn như vậy lại mất tích, không có chút tin tức gì, đối với giới hội hoạ Giang Nam, thậm chí là giới hội hoa cả nước đều là một tổn thất lớn.
“Chủ tịch Diêm, Thị Bất Du mất tích, nhưng tranh vẽ của ông ta thì không mất tích, còn có cả văn phòng và hành lang triển lãm của ông ta nữa, bây giờ đều ở trên danh nghĩa của nhà họ Trần chúng tôi.”
Trần Huy đắc ý nói.
Nghe đến đây, chân mày Diêm Hoa cau lại, lạnh lùng hỏi: “Cậu nói thật sao?”
Nếu như Trần Huy nói đùa với Diêm Hoa, Diêm Hoa nhất định sẽ không khách Khí, để bảo vệ đi lên đánh Trần Huy một trận, sau đó ném ra ngoài.
“Chủ tịch Liêm, công ty chúng tôi đã thừa kế hợp pháp bất động sản của Thị Bất Du, tác phẩm hội hoạ, hành lang triển lãm tranh và văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727123/chuong-548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.