Triệu Phong chỉ chữa bệnh cho bố cô ta một lần nhưng tình trạng của ông ấy đã có chuyển biến tốt đẹp hơn.
Biết vậy thì từ lúc ở Vân Thành dù có chết cô ta cũng không để cô của mình đưa bỏ đi.
Nếu để Triệu Phong điều trị thì tình hình đã tốt hơn từ lâu rồi, cũng không khiến ông ấy phải chịu những sự đau đớn như này.
Lý Thư Yểu vô cùng cảm động, cô ta nghĩ Triệu Phong chính là quý nhân phù trợ trong cuộc đời của mình.
“Không cần cảm ơn, mặt khác tôi cũng là một bác sĩ mà, làm thầy thuốc thì sao có thể thấy chết không cứu được chứ, hơn nữa với mối quan hệ của chúng ta thì tôi đương nhiên sẽ cứu bố cô rồi”
Triệu Phong không muốn khiển Lý Thư Yểu thấy đây là một gánh nặng, cũng không nghĩ đến chuyện muốn cô ta báo đáp mình.
Trị bệnh cứu người vốn là sứ mệnh cơ bản của người thầy thuốc, huống hồ trường của anh có quy định, chỉ có những người ác độc, nham hiểm mới không ra tay cứu người thôi.
“Nếu không tôi mời anh bữa cơm nhé, anh muốn ăn ngoài hay ăn ở nhà đều được, tôi chắc chắn phải gặp mặt để cảm ơn anh”
Lý Thư Yểu thật lòng nói.
“Hiện tại thì không cần, tôi còn bận nhiều chuyện khác, bữa cơm này cứ gác lại đã, sau này tính sau”
Triệu Phong đáp.
Hiện tại anh muốn Lý Thư Yểu lấy thân báo đáp thì cô ta cũng đồng ý.
Lý Thư Yểu thật sự đã nghĩ như vậy, cô ta cho rằng Triệu Phong đã giúp mình rất nhiều thứ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727121/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.