"Đừng nói nữa, hỏi nữa tôi lại đưa ông đi bệnh viện cấp cứu đấy!".
Đối mặt với khí thế ngạo nghễ của Triệu Phong, Qúy Liên Giang lập tức nhíu chặt lông mày.
"Cậu đã nghĩ cậu làm thể sẽ có hậu quả gì chưa? Người nhà họ Cát nhất định sẽ không tha cho cậu! Hơn nữa cậu còn đắc tội với cả tôi.
Sau này dù cậu với người nhà cậu tới Ngôn Hòa Đường khám bệnh thì tôi chắc chắn cũng sẽ không nhận.
Tôi là phó viện trưởng thì đương nhiên sẽ có quyền hành này!".
Qúy Liên Giang lại uy hiếp rằng tương lai sẽ không khám bệnh cho Triệu Phong và người nhà anh.
Lúc này sắc mặt của Triệu Phong càng trở lên lạnh lẽo, ánh mắt sắc lẻm như dao cắt.
"Ông còn biết mình là Phó viện trưởng Ngôn Hòa Đường cơ đấy? Còn lấy cái danh này ra để uy hiếp người khác, đạo đức nghề nghiệp của ông để đâu? Ông xứng đáng làm bác sĩ hay sao?" Triệu Phong đã vô cùng tức giận.
Việc Qủy Liên Giang dùng thủ đoạn bỉ ổi này để uy hiếp anh cho thấy ông ta đã từng dùng nó để uy hiếp những người khác.
"Chuyện này cậu không cần quan tâm, mà có quan tâm cũng không làm gì được.
Bây giờ tôi là phó viện trưởng của Ngôn Hòa Đường thì có thể sử dụng quyền hành của mình.
Cậu có gan thì cũng đảm nhận một chức ở Ngôn Hòa Đường thử xem!" Quý Liên Giang không cảm thấy chuyện đó là nhục nhã mà ngược lại còn lấy làm vinh dự.
"Ha ha, ông cho rằng cả cái Giang Nam này chỉ có mỗi bệnh viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727114/chuong-539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.