"Rốt cuộc là tiết mục khởi động hôm nay có diễn ra không đấy?" Triệu Phong càng thêm cạn lời.
Hiệu suất làm việc của nhà họ Liễu quá thấp, nãy giờ hơn mười phút rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Lúc Triệu Phong nói ra những lời này thì trên nét mặt của Liễu Uyên và Tôn Ngọc Mai đầy vẻ nghi hoặc.
"Tiết mục khởi động? Khởi động cái gì?" Sắc mặt Liễu Uyên đầy vẻ nghiêm trọng, tự lẩm bẩm.
"Đương nhiên là khởi động với Liễu Gia Quân rồi, tôi đang chờ Liễu Gia Quân qua đây để khởi động" Triệu Phong nhàn nhạt trả lời.
Vừa nghe xong những lời này thì Liễu Uyên lập tức trở nên vô cùng tức giận, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống Triệu Phong vậy.
"Ngông cuồng! Quá mức ngông cuồng rồi! Mày đúng là không sợ sét đánh cụt lưỡi!" Liễu Uyên cả giận nói.
"Chát" Triệu Phong cho Liễu Uyên một vả bay ra xa.
"Lắm lời! Mau gọi Liễu Gia Quân đến đây, tiện thể gọi thêm nhiều người vào, ít hơn ba trăm người chẳng thấm tháp vào đầu so với tôi" Triệu Phong bước tới, mặt đối mặt với Liễu Uyên đang oai oái kêu đau nằm dưới đất.
Anh lại giơ một chân đạp lên ngực ông ta.
Liễu Uyên và Tôn Ngọc Mai, bao gồm cả Lý Thư Yểu đều chết sững.
Bọn họ chưa bao giờ gặp qua kẻ nào dám uy hiếp kẻ địch gọi thêm nhiều người tới như thế, e rằng cả cái Giang Nam này cũng khó mà tìm được người thứ hai như Triệu Phong.
"Mày...
Mày có nhầm hay không?" Tâm trạng Liễu Uyên vô cùng phức tạp, sắc mặt nghiêm trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727111/chuong-536.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.