Lý Liên Hoa nằm sấp trên sàn nhà, cả người chết lặng đi, suýt nữa thì bất tỉnh.
Mà Triệu Phong lại xoay người đi, ánh mắt lạnh lùng quét qua Tôn Ngọc Mai một cái.
"Ngọc Phật là giả! Vốn dĩ không phải ngọc lục bảo để vương, chính xác là hàng giả, chẳng lẽ nhà họ Liễu cũng yêu thích đồ giả hay sao?”
Lời này của Triệu Phong vừa mới thốt ra, trên mặt Tôn Ngọc Mai và Liễu Uyên lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.
"Không thể nào! Chất liệu này chắc chắn là ngọc lục bảo để vương cao cấp Tôn Ngọc Mai lập tức phủ định.
"Tại sao bà lại tin tưởng vào năng lực quan sát của mình như vậy?" Triệu Phong nhìn Tôn Ngọc Mai đầy lạnh lùng.
"Tôi có nhiều đồ trang sức bằng ngọc thạch và phỉ thúy nên đương nhiên gặp qua nhiều hơn cậu, chẳng lẽ tôi lại không nhìn ra hay sao? Đây chắc chắn là ngọc lục bảo để vương cao cấp!”
.
"Lần này thì mắt bà thực sự bị mù rồi!" Triệu Phong lạnh lùng nói.
"Cậu! Cậu nói xằng bậy cái gì đấy! Cậu từng có ngọc lục bảo tốt như thế chưa? Nếu như chưa có, vậy thì lời câu nói không thuyết phục!" Nực cười.
Anh vốn là một công tử có gia thế đàng hoàng, trang sức châu báu trong nhà cũng xếp thành một núi nhỏ rồi, làm sao có chuyện chưa chơi qua ngọc lục báo đế vương cao cấp được.
Muốn trở thành cao thủ giám định đá quý thì không có đường tắt, chỉ có kiến thức rộng và thường xuyên tiếp xúc với nó thì người đó mới có thể trở thành cao thủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727109/chuong-534.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.