"Nhược Nhược, em phải tin rằng không gì là không thể" Triệu Phong đặt tách trà xuống, mặt đầy ý cười, ôm Lâm Nhược Nhược vào lòng.
"Bây giờ chúng ta đang ở Giang Nam, tiền mua nhà còn không có thì sao có thể ở tòa nhà lớn như vậy chứ."
Lâm Nhược Nhược thuận thể nằm vào lòng Triệu Phong, mở to đôi mắt đẹp đẽ trong veo nhìn anh.
"Chúng ta sắp ở tòa nhà lớn thật đấy.
Chờ tới mai em sẽ biết em là nữ chủ nhân ở nhà lớn nhất toàn Giang Nam" Triệu Phong nói những lời này không có chút ý khoe khoang nào.
Trang viên Tống Nghị được xưng tụng là tòa nhà lớn nhất, biệt thự lớn nhất, chỗ ở lớn nhất toàn Giang Nam.
Bất cứ thứ gì cũng đều là lớn nhất ở mảnh đất Giang Nam.
Điều này là không thể nghi ngờ.
"Ở tòa nhà lớn như vậy rất trống trải" Lâm Nhược Nhược quả thực không dám tưởng tượng.
Đừng nói Trang viên Tống Nghị, dù là biệt thự cổ cũng không dám nghĩ đến.
Phải biết rằng ở Giang Nam là tấc đất tấc vàng, một căn nhà chín mươi mét vuông bình thường đã có giá khởi điểm ít nhất 50 nghìn tệ một mét vuông.
Trong tay không có ít nhất vài triệu tệ thì vốn không dám mua nhà, chỉ có thể thuê một căn mà thôi.
Nhưng vài triệu tệ đã là con số lớn đối với một người đi làm bình thường rồi.
"Chồng, Trang viên Tống Nghị này là của anh à?" Vẻ mặt Lâm Nhược Nhược rất nghiêm túc.
"Anh nói là của anh em có tin không?" Triệu Phong hói.
"Nói thật là em không tin.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727102/chuong-527.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.