Về phần phần thưởng của gia tộc, thật ra Triệu Phong cũng không quan tâm lắm.
Anh chỉ muốn mau chóng, hơn nữa thuận lợi vượt qua được năm tầng thí luyện.
Chỉ có như vậy, anh mới có thể gặp được người thân của mình sớm một chút.
Sau khi xa cách lâu như vậy rồi, người bình thường căn bản là không thể hiểu nổi được cảm giác nhớ nhung người thân này.
Rõ ràng cha mẹ đều khỏe mạnh, hơn nữa muốn gặp mặt cũng rất dễ, nhưng không có cách nào gặp mặt, loại cảm giác này rất khó để diễn tả thành lời được.
Đầu giờ trưa, mới mười hai giờ, Triệu Phong ăn cơm xong, sau đó đi đến tòa cao ốc của hiệp hội thương mại Giang Nam.
Gần đến giờ xuất phát, Triệu Lỗng chuẩn bị gọi điện liên hệ cho chủ tịch hiệp hội thương mại Giang Nam, ông Dương Kim.
Nhưng ngay lúc anh mới bấm xong số điện thoại thì đã có người gọi điện cho anh trước.
Anh nhận máy, đối phương vậy mà lại nói mình là Dương Kim.
"Cậu chủ Triệu, tôi là chủ tịch hiệp hội thương mại Giang Nam, Dương Kim, cậu gọi tôi là ông Dương là được rồi."
"Ông Dương, xin chào" Triệu Phong thản nhiên nói.
"Ha ha, cậu chủ Triệu, bên này tôi đang chuẩn bị vài thứ để chào đón cậu, cố ý chuẩn bị cho cậu một bữa tiệc rượu" Dương Kim nói.
"Vậy thì không cần đâu, tôi không thích bầu không khí quá náo nhiệt."
Triệu Phong vẫn như trước mà bình tĩnh trả lời.
Nói chuyện với chủ tịch hiệp hội thương mại Giang Nam mà còn dám dùng giọng điệu bình tĩnh, thản nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727083/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.