Giờ phút này, từ trên xuống dưới trong nhà họ Trần, không ai là không dám nghe theo.
Trên gương mặt của Trần Bình đã lộ ra vẻ khó xử, trong lòng cố nén lửa giận, nhưng ông ta và cả con trai Trần Dương vẫn quỳ xuống trước mặt Thị Thanh Thanh.
Trần Huy cũng làm như vậy, không dám trái lời.
"Dập đầu một trăm cái đi!".
Triệu Phong lại ra lệnh lần nữa.
“Dập...
Dập đầu?”
Trần Bình cau mày, tựa như khó có thể chấp nhận.
Ông ta đã ngoài bảy mươi tuổi rồi, cho rằng việc quỳ lạy trước một cô bé mới mười ba tuổi là một kiểu chà đạp nhân cách của ông ta.
"Dập đầu!" Đôi mắt lạnh lùng của Triệu Phong chống lại ảnh mắt của Trần Bình, khiến cho Trần Bình rùng mình một cái.
Vừa rồi cháu trai của ông ta đã bị một quyền của Triệu Phong đánh bay, ngay cả sức lực để đứng lên.
cũng không có, Trần Bình có thể thấy được điều này.
Sức lực của Triệu Phong rất mạnh, mạnh đến mức không có bất kỳ người đàn ông nào trong nhà họ Trần dám chống lại.
Lúc này Trần Bình chỉ có thể lựa chọn cúi đầu.
Rầm! Rầm! Rầm! Trong đại sảnh không ngừng vang lên tiếng dập đầu xuống sàn.
Đã nói một trăm cái thì nhất định phải dập đầu không sót một cái nào.
Cuối cùng, toàn bộ người trong nhà họ Trần, từ già trẻ cho tới lớn bé đều đập đầu cả trăm cái, sau khi dập đầu với Thị Thanh Thanh, lúc này cơn tức của Triệu Phong mới dần dần nguôi ngoai đi.
Tiếp theo Triệu Phong định đưa Thị Thanh Thanh đi, thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727078/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.