“Tôi không cam tâm! Không cam tâm! Tôi muốn đứng dậy! Giúp tôi đứng lên!”
Hoàng Thanh Sơn nằm trên mặt đất, rống lên một tiếng.
Ông ta không cam tâm bị hạ gục như vậy, nhìn thấy khuôn mặt của Điền Văn Minh, ông ta thật sự muốn đứng lên xé nát miệng người này.
Những năm gần đây, phái nhà họ Hoàng đều bị đàn áp bởi phái nhà họ Điền. Mà Hoàng Thanh Sơn cũng muốn trở mình và đã chuẩn bị rất kỹ cho việc này.
Cuộc họp giám định hôm nay là một cơ hội lớn, vì lý do này mà Hoàng Thanh Sơn quyết tâm giành chiến thắng, chỉ được thành công, không được thất bại. Vì một khi thất bại thì trong tương lai sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Tuy nhiên, ông ta không bao giờ ngờ rằng mình thậm chí ngay cả Điền Văn Triết ông ta cũng đều không có cơ hội đầu lại.
Thực lực của phái nhà họ Điền khiến ông ta có chút khiếp sợ. Đúng vậy, ông ta là lão đại của nhà họ Hoàng nhưng cũng phải sợ hãi.
Ông cả nhà họ Điền vẫn chưa xuất hiện trên sân khẩu, chỉ cần ông hai nhà họ Điền đã một mình vật anh ta xuống đất rồi, cuối cùng anh ta cũng nhận ra chênh lệch giữa hai phái lớn.
Tất cả các bộ sưu tập ngọc bích của Hồng Thụy Phúc cũng đã được Thẩm định, và bây giờ chỉ còn lại thư họa.
Tề Hoá Vân đang ở nhà lại gọi điện thoại cho Điền Văn Triết.
“Chỉ còn loại cuối cùng của bộ sưu tập vẫn chưa được xác định. Cho đến nay, Hồng Thụy Phúc vẫn chưa phát hiện ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727052/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.