Lý Thư Yểu cố lấy dũng khí, vẫn nói ra lòng mình: “Nguyện anh là sao em là trăng, đêm nào cũng tỏa sáng cùng nhau”.
Nói xong những lời này, Lý Thư Yểu liền cúp điện thoại.
Lý Thư Yểu không nói thẳng, nhưng lại nói một câu thơ.
Cô ta biết rằng Triệu Phong sẽ hiểu, cho nên muốn dùng câu thơ này để uyển chuyển thể hiện tình cảm.
Triệu Phong cầm điện thoại trong tay, mắt nhìn vào những cái tên trong danh bạ điện thoại, im lặng một lúc nhìn vào ba chữ Lý Thư Yểu.
Đúng lúc này, một chiếc xe Bentley màu đen dừng lại ở lối ra công viên.
Đồng thời một người đàn ông trung tuổi mặc âu phục màu xám vội vàng từ trong xe đi đến.
Sau khi người đàn ông này xuống xe, lại càng đi nhanh hơn, một đường chạy chậm, rốt cuộc vừa thở hồng hộc đi đến trước mặt Triệu Phong.
"Anh Lương, anh làm sao vậy? Có chuyện gì mà phải gấp gáp như vậy sao?” Triệu Phong khẽ nhíu mày hỏi.
“Cậu chủ Triệu, cửa hàng Hồng Thuỵ Phúc ở thành Nam vừa bị người đến đập phá” Gương mặt của Lương Trí Nghĩa rất nghiêm túc nói.
“Chuyện gì đã xảy ra? Là ai đến đập phá cửa hàng của chúng ta?” Lông mày của Triệu Phong hơi nhướng lên, vội vàng hỏi.
Nhắc đến chuyện Hồng Thuỵ Phúc bị đập phá, nói thật Triệu Phong vẫn rất bất ngờ. Bởi vì Hồng Thuỵ Phúc là chi nhanh buôn bán đồ cổ trực thuộc tập đoàn Phi Vũ.
Mà ở tập đoàn Phi Vũ, các hạng mục liên quan đến đồ cổ còn không chiếm một phần mười so với các hạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727035/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.