Mọi người vây xem, đều nín thở, chậm rãi chờ Tống Nghiễn công bố kết quả.
Nhạc Sâm cảm thấy hứng thú nhất, nhưng lại cảm thấy dường như có chỗ nào kỳ lạ.
Anh ta không rõ, câu nói vừa rồi của Tống Nghiễn có ý gì, chắc chắn có hàm ý.
Đúng lúc này, Tống Nghiễn chỉ về phía Triệu Phong.
"Chính là người này, cậu ấy chính là Triệu Phong, người đã phế bỏ Tế Diêm Vương!"
Men theo hướng ngón tay của Tống Nghiễn, mọi người phát hiện, chính là người trẻ tuổi kia.
"Cái gì? Anh ta chính là người đã phể Tề Diêm Vương?"
"Không ngờ là anh ta, quả thực không thể tin được!"
"Phế Tề Diêm Vương, nhưng vẫn bình yên vô sự, tôi rất tò mò anh ta có bối cảnh thế nào"
"Không tin được, ma đầu Tề Diêm Vương trong mắt người dân ở Vân Thành lại bị phế trên tay một thằng nhóc"
"Trách không được cậu ta dám đánh Triệu Minh Mị và Nhạc Sâm, ngay cả Tề Diêm Vương cậu ta còn dám phế, còn chuyện gì không dám làm"
"Nói thật, tôi thực không tin nổi, sao Tề Diêm Vương lại bị phế trên tay cậu ta chứ, có phải có ai sai khiển sau màn không"
Không hề nghi ngờ, tất cả mọi người đều không thể tin là Triệu Phong đã phể Tề Diêm Vương.
Thế nhưng mọi người cũng biết, Tống Nghiễn không nói dối, đây chính là sự thật.
"Tống Nghiễn, anh nghiêm túc chứ?" Nhạc Sâm nhìn Tống Nghiễn, biểu cảm đông cứng.
"Tôi cần gì phải nói đùa?" Tống Nghiễn cười lạnh hỏi lại. Nhạc Sâm mấp máy môi, không nói thêm gì nữa. Bởi vì anh ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727027/chuong-452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.