“Ngưu Đại Hanh?” Triệu Phong quét nhìn Chu Vân Vân một cái.
“Sợ rồi đúng không! Đợi ông ta đến đây, anh ngay cả quỳ xuống xin tha cũng không kịp!”
Trong ánh mắt của Chu Vân Vân ánh lên vẻ không vui.
“Thật vậy không? Cho Ngưu Đại Hanh mượn mười cái gan, ông ta cũng không dám cãi lại tôi dù chỉ một câu” Triệu Phong nhẹ nhàng thưởng thức một ngụm rượu vang đỏ rồi nói.
“Ha ha, không tin thì chúng ta cứ chống mắt lên mà xem, ông ấy sắp đến đây rồi, anh đợi bị ăn hành đi!” Chu Vân Vân chỉ vào Triệu Phong uy hiếp nói. Đúng ngay lúc này, Ngưu Đại Hành đã đi đến trước mặt bọn họ.
Không đợi cho Ngưu Đại Hanh nhận rõ, ngồi bên cạnh bàn của Triệu Phong, cô gái tên là Chu Vân Vân đã lôi kéo Ngưu Đại Hành, muốn ông ta giúp cô ta trừng trị Triệu Phong một cách tàn độc nhất.
“Tổng giám đốc Hanh, chính là tên nhóc này, em muốn nó nhường chỗ cho chúng ta, nó không những không nhường, ngược lại còn lớn tiếng chửi mắng anh, anh hãy mau mau xử đẹp tên này đi, cho nó một bài học nhớ đời!”.
Triệu Phong căn bản là không có chửi mắng gì Ngưu Đại Hành, cô gái Chu Vân Vân này rõ ràng là đang giở trò ly gián.
“Cô thật sự đã nhắc nhở tôi rồi đó, tôi nên dạy dỗ ông ta vài câu” Triệu Phong đặt ly rượu xuống, cười một cái.
Sau đó anh quay đầu nhìn về hướng của Ngưu Đại Hành, lộ ra khuôn mặt thật của mình, rồi lớn tiếng chửi một câu: “Cháu trai, qua đây lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727022/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.