Hai cao thủ đạt trình độ cao nhất và là trợ thủ đắc lực vậy mà tất cả đều bị bẻ gãy ở trong tay Triệu Phong, điều này làm cho Tề Hận Thủy không thể không kinh hãi.
Nhưng mà bốn trưởng lão cấp cao nhất của Vân Thành lại là người hung ác tàn nhẫn nhất hà có thể vì vậy mà sợ vỡ mật?!
“Hai tên ăn hại! Ngay cả chút chuyện này cũng làm không xong vậy thì tôi nuôi không hai người rồi!”
Trong nháy mắt cơ thể Tề Hận Thủy cao gần hai mét vào lúc này khí thế đột nhiên tăng lên, dường như ngay tiếp theo cơ thể trở nên cao lớn hơn một chút.
Sắc mặt ông ta âm trầm như nước, hai mắt sắc bén như mắt chim ưng nhìn chằm chằm Triệu Phong cười giễu: “Nếu như tôi không giao ra thì sao, anh muốn tôi giao thì tôi chắc chắn phải giao sao? Tôi không cần mặt mũi à?”
Bich!
Triệu Phong nên một đấm lên trên cánh tay trái của Tề Hận Thủy.
Gân cốt trên cánh tay trái của Tề Hận Thủy trong nháy mắt đứt hết.
“Mặt mũi của ông không có giá trị!” Triệu Phong lạnh lùng nói.
Lần trước là cánh tay phải, hôm nay là cánh tay trái, hai cánh tay của Tề Hận Thủy đều trở thành tàn phế.
Cơn đau của cánh tay bị gãy làm cho khuôn mặt dữ tợn của Tề Hận Thủy bắt đầu trở nên vặn vẹo. Đam Mỹ H Văn
"A!"
Đau đớn như kim châm muối xát làm cho Tề Hận Thủy nghiến răng nghiến lợi phát ra tiếng kêu đau, cho dù là ở trong nhà mình nhưng vẫn không dám là
to.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727013/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.