Nhà máy máy móc Trường Bình nằm ở Tây Nam Vân Thành đã đóng cửa từ nhiều năm trước, bên trong bị bỏ hoang.
Giờ phút này, trong một phòng vứt máy tiện, vết thương cũ vẫn chưa lành của Liễu Thiết lại bị rách ra, mủ màu trắng vàng chảy ra.
Cậu ấy bịt vết thương lại, cắn răng chịu đựng. Vết thương đã bị lây nhiễm, từ sau khi cậu ấy bị chém trúng tới bây giờ đã được khoảng một tháng.
Cậu ấy liều mạng chạy trốn suốt một tháng, dường như đã chạy khắp toàn bộ Vân Thành một vòng.
Lúc trước suýt chút nữa thì bị người nhà họ Tề bắt được ở núi Tiểu Thanh, lần này ở địa điểm cũ của nhà máy máy móc Trường Bình, cậu ấy biết mình chẳng còn đường lui nữa.
Cuối cùng cậu ấy không thể chạy nổi nữa, ăn không ngon ngủ không yên, tinh thần và thể lực tiêu hao, cộng thêm vết thương nghiêm trọng, cậu ấy có thể kiên trì tới tận bây giờ đã là giới hạn cao nhất.
“Liễu Thiết, cậu đúng là một nam tử hán khiến tôi phải ngưỡng mộ, nhưng cậu theo sai người rồi!”
Người nói chính là Tôn Đại Hải.
Ở đây ngoại trừ Tôn Đại Hải và em trai của anh ta ra thì còn có một người đàn ông trung niên. Người này yên lặng không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng tàn bạo. Nhìn sắc mặt và phong thái của ông ta cũng có thể thấy được sự khác biệt của ông ta so với những người khác.
Liễu Thiết cắn chặt răng, trên trán đổ mồ hôi lạnh. Không phải cậu ấy như thế vì sợ hãi, mà là vì cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727010/chuong-435.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.