Ở Hội Thưởng Trần, ba ông lão chuyên gia xưng hộ với Triệu Phong đã làm cho những người khác ở đây kinh ngạc.
Rốt cuộc là thân phận gì mới có thể đảm nhận được ba chữ "Triệu đại sư" của ba chuyên gia chứ?"
Lâm Manh Manh là người đầu tiên xù lông. Suýt nữa thì cô đã từ ghế quan sát, nhảy dựng lên.
"Triệu đại sư?Triệu đại sự gì chứ? Anh ta được xem là đại sự sao?"
Lâm Manh Manh kích động nói, cô cảm thấy quá là không thể tin nổi. Ba ông chuyên gia đã hơn năm
mươi tuổi còn gọi một thanh niên hơn hai mươi tuổi là đại sư.
Đại sư giá rẻ thế sao?
Tất nhiên là cô ta không biết, trong giới đồ cổ ở Vân Thành bây giờ, Triệu Phong rất có tiếng tăm và địa vị.
Tống Trí Viễn đã tiến cử anh tới Hiệp hội đồ cổ Vân Thành, còn có quan hệ tốt với ngành di vật văn hóa địa phương, càng là vì năng lực giám định di vật văn hóa xuất chúng, dần tạo được danh tiếng trong giới.
Anh giúp đỡ ngành di vật văn hóa ở của địa phương, nhìn ra hơn một trăm cái là đồ rởm, vì sự nghiệp di vật văn hóa của địa phương mà giải quyết rất nhiều rắc rối.
"Cậu ấy đương nhiên là đại sự, cô gái, cô không được vô lễ!"
Một ông chuyên gia trừng mắt nhìn Lâm Manh Manh, đề tài câu chuyện chợt trở nên sắc bén.
"Các ông bị sao vậy? Anh ta chỉ là một tài xế lái xe cho ông chủ, thế nào là lắc mình một cái đã trở thành đại sự giám định đây rồi"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726999/chuong-424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.