Cô biết mật khẩu, là ngày sinh của Lâm Nhược Nhược.
Trong lòng cô rất rõ, đối với hai chị em cô 1 triệu tệ là một khoản tiền lớn.
Mặc dù chiếc vòng ngọc trên tay mình có giá 2 triệu tệ, nhưng đó là đồ mà "Hồng nhan tri kỷ" tặng cho cô, cô không muốn động vào nó.
"Làm sao đây? Mình nên làm gì bây giờ?"
"Mình động vào tiền của chị mình, có phải nên nói trước với chị ấy một tiếng không?"
"Nếu nói ra, chắc chắn chị mình sẽ không cho mình dùng số tiền ấy đi mua chiếc bình Thanh Hoa"
"Số tiền này là số tiền chị mình vất vả mới kiểm được, chị mình kiếm tiền rất khó khăn, mình không nên lén tiêu tiền của chị ấy"
"Nhưng mà, mình rất muốn mua chiếc bình Thanh Hoa kia làm quà tặng cho anh ấy. Mình rất thích anh ấy, mình muốn ở bên anh ấy!".
Lâm Manh Manh đấu tranh, rối rắm sắp chết rồi.
"Cô gái, nếu cô không cần, tôi sẽ bán cho bạn của tôi. Ông ấy đã nhớ thương chiếc bình Thanh Hoa này rất lâu rồi." Ông chủ đeo kính lập tức thêm mắm thêm muối.
"Cần! Tôi cần chứ!" Cắn chặt răng, Lâm Manh Manh quyết định dùng số tiền bồi thường vi phạm hợp đồng của chị mình mua chiếc bình Thanh Hoa này.
Mua xong, Lâm Manh Manh mang theo cảm giác tội lỗi ôm chiếc hộp gỗ đựng chiếc bình đi ra khỏi Biết Sự Cổ.
Lâm Manh Manh chân trước vừa đi ra, ông chủ đeo kính của Biết Sứ Cổ liền ngấm ngầm cười. Sau đó, ông ta lập tức gọi điện thoại cho một người.
"A Lăng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726997/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.