"Bây giờ tôi không muốn nhảy" Triệu Phong lắc đâu.
"Thể lát nữa tôi lại tới tìm anh, không cho phép không nhận điện thoại của tôi" Tống Từ hoạt bát nói.
Vừa đúng lúc, Tống Từ đang muốn đi nói chuyện với ông nội, hôm nay thân thể của ông nội cô không được thoải mái lắm.
Tống Từ chỉ được sang đây năm phút thôi, sau đó phải về bầu bạn với ông nội.
Trước khi đi, Tống Từ lại ôm Triệu Phong một cái, dán mặt của mình lên ngực anh, bày ra vẻ mặt lưu luyến không rời.
Triệu Phong nghĩ, chỉ cần có thể nhanh chóng để Tống Từ, anh để cô ôm một cái cũng được.
Sau khi Tống Từ đi, Ninh Phỉ Phỉ cũng vội vàng rời đi. Cô ta sẽ không vì mối quan hệ của Triệu Phong mà cắt đứt hợp tác với Lâm Nhược Nhược. Bởi vì sau lưng còn có tập đoàn Phi Vũ gây áp lực, cô ta không dám làm thể.
Cô ta muốn nhân tiệc rượu này, đi kết thân với những người quyền quý có thực lực ở Vân Thành,
Cô ta muốn báo thù! Trả lại những nhục nhã mà Tống Từ và Triệu Phong đã làm với cô ta!
Còn Tất Dưỡng Địch lúc này, Tống Từ đi rồi mà ông ta vẫn căng thẳng.
Ông ta đi tới trước mặt Triệu Phong, nịnh nọt nói: "Anh Triệu, lúc nãy tôi có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, xúc phạm đến anh. Bây giờ tôi rất hối hận, tôi xin lỗi anh tôi sai rồi, xin anh Triệu hãy tha thứ cho tôi"
Tất Dưỡng Địch này ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi, còn gọi Triệu Phong là anh Triệu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726982/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.