"Đi thôi."
Triệu Phong khẽ nhếch khóe miệng rồi để ly rượu xuống.
Chuyện hợp đồng đã xong xuôi nên Triệu Phong có thể yên lòng được rồi.
"Rượu còn chưa uống xong đầu, Phong phí thật đấy"
Lâm Manh Manh liếc nhìn đống đồ ăn phong cách phương Tây còn chưa ăn xong và nửa chai Romanée-Conti vẫn còn nguyên một nửa.
Sau khi Ninh Phỉ Phỉ rời đi thì Lâm Manh Manh mới nhận ra Ninh Phỉ Phỉ chưa hề nói gì đến chai rượu vang đỏ đó.
"Ôi, giờ mới để ý, đúng là nguy hiểm thật đấy. May mà chị Phỉ Phỉ không nhắc đến chuyện chai rượu vang đỏ, lúc chị ấy chưa đến, chúng ta đã mở chai rượu ra uống trước rồi, đúng là bất lịch sự mà. May
mà chị ấy không bới móc chúng ta, đúng là chuyên nghiệp thật đấy. Nếu lần sau còn xảy ra mấy chuyện như thế này thì không nên làm liều như thế nữa. Tổ chất của người ta cao như thế đấy, chúng ta nhất định phải đuổi theo mới được"
Những câu này là Lâm Manh Manh nói cho Triệu Phong nghe, bởi cô ta không ưa mấy hành động thô lỗ đó của Triệu Phong.
Thực ra thì Lâm Manh Manh vẫn chỉ là một người non nớt mà thôi. Xã hội này quá hiểm ác mà lòng người thì phức tạp. Chỉ có thủ đoạn tàn nhẫn mới giúp chúng ta không bị bắt nạt mà thôi.
Nếu không làm David sợ hãi thì chắc chắn anh ta sẽ đưa ra những đòi hỏi quá đáng ở trong bản hợp đồng. Không phải Triệu Phong không thể đáp ứng được những yêu cầu của David, nhưng anh đề cao tính quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726973/chuong-398.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.