Hà Bân bị Triệu Phong đánh trúng vào lồng ngực. Anh ta lảo đảo lui về phía sau, hai mắt xám đi. Bốp!
Triệu Phong bước nhanh về phía trước, cho Hà Bân một cái tát.
Cái tát này làm Hà Bân văng lên không trung.
Người của Hà Bân văng ra ngoài, hất đổ chiếc bàn gỗ phía sau, chén rượu vỡ hết.
Những vị khách còn lại đều bị sợ hãi, chạy về hướng ngược lại.
Không ai nghĩ rằng một tài xế lái xe nhà họ Tống lại manh động như vậy.
Hà Bân lấy tay che eo, nằm trên mặt đất kêu la, cơn đau khiến trán anh ta toát mồ hôi lạnh.
Lúc này, Triệu Phong đi tới, giẫm lên ngực của Hà Bân, lạnh giọng nói: "Tất cả người của anh, đối với tôi đều là vô dụng"
"Triệu.......Triệu Phong, chờ viện binh của tôi đến, anh em công ty Bạch Hổ của tôi, họ sẽ chém anh như chém rau quả.
Hà Bân đem công ty Bạch Hổ ra dọa.
Không ngờ, Triệu Phong cười lạnh: "Anh đã bao lâu không để ý đến công ty Bạch Hổ đó rồi? Một công ty vệ sĩ thì có thể bảo vệ được anh sao!".
"Tôi là luật sư lớn của Vân Thành, nếu anh giết tôi, cả Vân Thành này sẽ là kẻ thù của anh!"
Triệu Phong đạp lên ngực của Hà Bân, nghiến răng uy hiếp. "Lắm lời!"
Hà Bân nói càng nhiều, Triệu Phong càng giẫm mạnh hơn.
"Nghiễn thiếu gia, mau cứu tôi, cứu tôi! Mau giết chết Triệu Phong, giết chết anh ta đi!"
Hà Bân hướng Tống Nghiễn cầu xin, anh ta nghe nói Tống Nghiễn thân thủ xuất chúng, hơn nữa được mệnh danh là "tên lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726958/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.