Triệu Phong bước nhanh đi tới trước cửa phòng chính trên tầng ba của Nhà trọ, sau đó trực tiếp đẩy cửa ra mà bước vào.
Anh nóng lòng muốn cứu người cho nên cũng không để ý quá nhiều đến những chuyện khác nữa.
Kệo ket...
Theo cánh cửa phòng bị đẩy ra, ngay lập tức có hơn hai mươi cặp mắt ở bên trong căn phòng khách được trang trí vô cùng xa hoa và sang trọng đổ dồn vào người đứng ở trước cửa, đồng thời cũng đua nhau mà ném ra những ánh nhìn kinh ngạc.
Trong số những người bạn ở trong danh sách bạn bè của Tống Nghiễn kia có không ít người không nhận ra Triệu Phong, thậm chí còn cảm thấy vô cùng xa lạ đối với khuôn mặt vừa mới xuất hiện này.
“Người này là ai vậy? Chẳng lẽ anh ta cũng là bạn của cậu chủ Nghiễn hay sao?”
“Từ trước tới nay chưa từng gặp qua người này lần nào, có lẽ không phải là người trong cùng một danh sách bạn bè của chúng ta đâu”
"Trong tay của anh ta đang cầm cái gì kia, là có đuôi chó đấy à?”
“Đó không phải là quà chúc mừng sinh nhật cho cậu chủ Nghiện đấy chứ?”
“Con mẹ nó, buổi tiệc sinh nhật năm nay của cậu chủ Nghiễn không nhận quà tặng, mà chỉ nhận mấy cọng cỏ đuôi chó này thôi sao?”
Giờ phút này, ánh sáng trong con người của Tống Nghiễn đã trở nên vô cùng lạnh lẽo, tuy rằng khí lạnh kia khiến cho người khác rùng mình nhưng mà vẫn có những lời khiến cho người ta cảm thấy rất không vui vang lên.
Mà Tống Từ lúc này lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726955/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.