“Liễu... Liễu Thiết?”
Trong nháy mắt, Ngưu Đại Hành cảm giác được cái tên này có chút quen thuộc, mấy ngày gần đây, thỉnh thoảng ông ta có thể nghe thấy được hai từ này từ trong miệng của La Quân.
“Nói hết toàn bộ những gì mà ông biết được cho tôi!” Triệu Phong lạnh lùng cất giọng ra lệnh.
Vừa mới dứt lời, bất chợt anh lại giờ quả đấm lên, ngay sau đó giảng cú đấm đó xuống mặt bàn trà.
Răng rắc!
Chỉ trong một cái va chạm, chiếc bàn trà đã bị chia năm xẻ bảy, mạt gỗ bay ra tỏa khắp bốn phía!
“Nếu không thì sẽ giống như chiếc bàn này!” Triệu Phong lên tiếng bổ sung.
Ngưu Đại Hanh hoàn toàn bị hành động này của Triệu Phong dọa cho Sợ đến mức sửng sốt, lá gan cũng đã sắp bị phá hỏng. “Tôi... Tôi nói, tôi nói...”
Ngưu Đại Hành nơm nớp lo sợ, nhanh chóng nói hết toàn bộ những tin tức có liên quan đến Liễu Thiết mà ông ta biết được cho Triệu Phong.
Thì ra là, Ngưu Đại Hanh cũng không biết được tin tức về vị trí cụ thể hiện tại của Liễu Thiết là ở nơi nào, bởi vì nhà họ Tề quả thực là vẫn luôn chỉ xem ông ta giống như một con chó, cho nên ông ta không có cách nào có thể tham dự vào những loại chuyện quan trọng, có tính cơ mật như thế được.
Nhưng mà bù lại, mối quan hệ của ông ta và Quản gia của nhà họ Tề là La Quân không tệ, hai người thường xuyên uống rượu và thưởng trà cùng với nhau.
Có lúc sau khi say rượu, cả hai người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726952/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.