“Tôi bị bệnh cao huyết áp, bệnh ở động mạch tim, còn bị tắc động mạch não, nói chung là toàn thân đều có bệnh hết”
Ông cụ già bán hàng đang không ngừng tỏ vẻ đáng thương.
"Ông ơi, ông đừng tức giận, bản lĩnh của người này không lớn nhưng mà lại có bản tính đa nghi trời sinh, ông đừng nên nổi giận, thân thể quan trọng hơn”
Lâm Manh Manh không chỉ cảm thấy ông cụ già này đáng thương, mà còn lo lắng nếu như khiến cho ông già này tức giận đến mức phát bệnh, vậy thì sẽ liên lụy và gây phiền toái đến cho chính mình.
Nhưng mà, Triệu Phong cũng không bị cái lý do này của ông ta dọa sợ.
Tôn trọng người già là đức tính tốt, nhưng mà có một số người già, tuy rằng già nhưng lại không đáng được tôn trọng, không cần thiết phải nuông chiều.
“Đã giả bộ đủ hay chưa? Bị phát hiện ra chiêu trò đánh tráo hàng thì lại vội vàng, hấp tấp giở trò đáng thương ra để mà cầu tình? Cũng chỉ có loại não tàn giống như cô ta mới tin vào những lời mà ông nói mà thôi. Chiếc âu cháo bằng gốm trước đó quả thật có thể trị giá lên đến cả triệu tệ, nhưng mà chiếc âu cháo bằng gốm bây giờ thì lại không đáng giá đến một xu!” Triệu Phong không tị hiềm chút nào, buột miệng bật thốt lên.
Nhưng mà, anh không ngờ tới được, còn không chờ cho ông cụ già bán hàng kia lên tiếng phản bác thì Lâm Manh Manh đã tức giận mà chỉ thẳng tay vào mặt của Triệu Phong mà hét lên.
“Lòng dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726948/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.