Mắt nhìn thấy Lâm Manh Manh càng ngày càng bị cuốn theo, Triệu Phong chỉ biết âm thầm lắc đầu một cái.
Đây là Lâm Manh Manh đã từng niềm nở ôm lấy anh vào lần đầu tiên hai người gặp mặt kia đó sao?
Lâm Manh Manh của lúc đó có dáng vẻ thanh thuần lại đáng yêu, giữa nét trẻ trung còn có thêm cả sự hoạt bát.
Mà trên dáng vẻ của Lâm Manh Manh ở hiện tại, lại chỉ thấy đã hiện lên thêm mấy phần khoe khoang.
Nếu như do chính bản thân mình kiếm được tiền để mua chiếc vòng ngọc Phỉ Thúy này, vậy thì việc cô ta có khoe khoang hay phách lối một chút cũng vẫn được coi như là hành động có thể hiểu được. Nhưng mà vấn đề là chiếc vòng ngọc Phỉ Thúy này lại do người khác tặng cho cô ta, chứ không phải là món thu hoạch đã nhận lại được sau sự khổ cực mà chính cô ta đã bỏ ra.
Có lẽ cũng chỉ có tiền tài và quyền thế mới có thể có được loại sức mạnh thay đổi hoàn toàn một con người chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi như thế này mà thôi.
“Đừng khoe ra nữa, mau cất kỹ lại đi, chiếc vòng này không phải là một vật tầm thường đâu” Triệu Phong lên tiếng dặn dò.
Tuy rằng nói, trong mắt cậu chủ của nhà họ Ngoan nhân như Triệu Phong anh thì 2 triệu tệ kia chẳng qua cũng chỉ là một sợi lông vũ mỏng manh không đáng giá, nhưng mà chiếc vòng ngọc này đối với Lâm Manh Manh mà nói thì lại là vật báu có giá trị không hề rẻ.
“Điều này còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726946/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.