Triệu Phong thật sự quên cầm ví tiền và điện thoại, sau khi tắm xong anh vội vàng chạy đến chỗ ở của Lâm Nhược Nhược, thậm chí còn không nhìn thấy tin nhắn Tống Từ gửi cho anh.
"Chỉ là tiền của một bữa ăn thôi, em coi anh là loại người như vậy à? Tiền một bữa ăn như này anh không quan tâm lắm!" Triệu Phong lạnh lùng nói.
"Cũng không hẳn như vậy, đầu năm nay có rất nhiều đàn ông ăn bám con gái, làm sao anh chứng minh được bản thân không định ăn bám chị tôi?"
Lâm Manh Manh chu cái miệng nhỏ nhắn nói, cô ta rất ghét loại đàn ông ăn bám.
"Cần gì anh phải chứng minh với em, anh đã mua cho em cả trăm nghìn tệ quần áo thì chẳng lẽ anh không trả nổi tiền một bữa này à?" Triệu Phong lạnh lùng hỏi ngược lại cô ta.
Thật ra Triệu Phong không chỉ giúp Lâm Manh Manh mấy bộ quần áo mà còn có vòng ngọc phỉ thúy, cả cơ hội vào làm việc ở bộ phận tài chính của Tập đoàn Phi Vũ.
Mặc dù mấy việc này anh giúp vì nể mặt Lâm Nhược Nhược, nhưng tóm lại nếu không có Triệu Phong thì sẽ không có lâm Manh Manh hôm nay.
"Anh muốn dùng chuyện quần áo để nói đúng không, được! Chờ tháng này tôi có tiền lương sẽ trả tiền lại cho anh!” Lâm Manh Manh cắn chặt đôi môi anh đào, trợn đôi mắt sáng ngời nhìn anh.
"Anh không phải muốn đòi tiền của em, chẳng qua anh muốn nói cho em biết, anh không phải là một người thiếu tiền?
Triệu Phong không có ý định giải thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726944/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.