Vừa nói ra câu này thì Lâm Manh Manh nhận ra lời nói vừa nãy của cô ta hơi nghiêm trọng.
Dù sao các cô cũng đã ăn rất nhiều các quán ăn ven đường trước khi tốt nghiệp.
Nhưng bây giờ thì khác, sau khi vào Tập đoàn Phi Vũ là một trong hai công ty đứng đầu của thành phố làm việc, lương của bọn họ cũng được mấy chục nghìn tệ một tháng, vượt qua phần lớn các thành phần tri thức khác ở thành phố Vân.
Bây giờ thân phận thay đổi thì nối sống và cách suy nghĩ cũng bị ảnh hưởng và thay đổi theo.
Bỗng nhiên những quán ven đường mà cô ta từng ăn trước kia, bây giờ cô ta không còn ngửi thấy mùi thơm của nó nữa.
"Manh, chị nghĩ nơi này rất đông vui nhộn nhịp, món ăn cũng ngon, trước đây chúng ta cũng hay ăn ở những quán ven đường như này".
Lâm Nhược Nhược nghĩ cô ấy có thể cùng người mình thích đi dạo phố và ăn cơm chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, cho dù nó là quán ăn ven đường hay nhà hàng thì cũng không quan trọng, hơn nữa không phải thức ăn của các quán ăn ven đường đều không ngon.
"Chị, đúng là trước đây chúng ta thường ăn ở các quán ven đường, nhưng bây giờ chúng ta đã khác trước rồi, chị và em tìm được một công việc có lương cao. Bây giờ chúng ta không còn phải ăn nhưng thức ăn thấp kém và không lành mạnh này nữa" Lâm Manh Manh giải thích.
Mà lúc này Triệu Phong đứng bên cạnh mở miệng nói: "Thỉnh thoảng ăn ở quán ven đường cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726942/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.