Bà muốn tôi cứu bà sao! Thà tôi cứu con chó ngoài đường còn hơn!
Triệu Phong thấy vẻ ngoài của Dương Nguyệt Như xấu xí và già nua như một con quỷ nhưng anh không hề tỏ ra ngạc nhiên, ngược lại trong anh vô cùng bình tĩnh.
Thực ra anh đã đoán trước được căn bệnh già trước tuổi của Dương Nguyệt Như rồi.
Nếu như trước kia Dương Nguyệt Như tin tưởng anh thì bây giờ bà ta cũng không đến nỗi thảm hại như thế này.
Triệu Phong nhìn Dương Nguyệt Như bằng ánh mắt lạnh lùng như băng, anh vẫn bảo trì sự im lặng trước những câu nói cầu xin của bà ta.
Mà lúc này, Dương Nguyệt Như thấy Triệu Phong không nói gì nên bà ta quỳ xuống luôn.
Dương Nguyệt Như quỳ gối xuống trước mặt Triệu Phong, vừa quỳ lạy vừa gào khóc thảm thiết:
"Thầy Phong, tôi sắp chết rồi, cầu xin thầy cứu tôi với, tôi vẫn chưa muốn chết đầu!"
Mãi sau đó Triệu Phong mới mở miệng nói chuyện:
"Đã muộn mất rồi, tôi đã nhắc nhở bà từ trước rồi mà, bà lén lấy ngọc bội từ chỗ Lý Thư Yểu nhưng lại không hề biết nó chính là đồ chôn cùng với người chết, ngay cả Lý Thư Yểu cũng không chống đỡ được nó, huống chi là bà. Sống trong ngôi nhà đầy sát khí đó, lại đốt ba nén hương trước cửa, âm khí và tà ma tụ lại, tất cả những điều đó càng làm bà mất dần sinh khí, trở nên già nua hơn mà thôi."
Vừa nghe Triệu Phong nói xong, Dương Nguyệt Như càng thêm hoảng loạn hơn, bà ta nơm nớp lo sợ, lại càng run rẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726940/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.