"DÌ... Dì Dương, chuyện này là sao?"
Ngưu Hoan Hỉ nhìn thấy cái đầu hói của Dương Nguyệt Như, hoảng sợ như thể anh ta nhìn thấy một con ma quỷ vậy.
Chưa kể, giờ phút này Dương Nguyệt Như còn dữ tợn hơn quỷ.
Lý Thư Yếu bị dọa đến nỗi khuôn mặt trở nên tái nhợt, vô thức nhích lại gần người Triệu Phong.
Mà Ngưu Hoan Hỉ cũng hoảng sợ đến mức há hốc miệng, cả người nổi hết da gà.
Chỉ có Triệu Phong là vẫn còn bình tĩnh ung dung.
Anh đã đoán được từ lâu rằng Dương Nguyệt Như sẽ trở nên như thế này, thậm chí còn nghiêm trọng hơn thế này.
Dương Nguyệt Như bị dáng vẻ như ma quỷ của mình dọa sợ, vội vàng nhặt cái mũ lên, đội lên đầu một lần nữa, sau đó hốt hoảng giải thích: "Người thợ cắt tóc này là người mới vào nghề, kỹ thuật của anh ta quá kém nên mới làm tóc tôi trở nên giống như bị chó gặm vậy."
Nghe được hai từ "chó gặm", Triệu Phong không nhịn được cười, cái từ này miêu tả quá đúng rồi!
"Cậu cười cái gì? Cậu có tư cách gì mà cười!" Dương Nguyệt Như thật sự muốn trút hết tất cả lửa giận lên người Triệu Phong.
"Làm sao, tôi còn không có cả tư cách để cười sao? Bà biến thành bộ dạng như vậy, nhất định là ác giả ác báo đấy!" Triệu Phong cười nhạt đáp lại.
"Cậu đợi đấy cho tôi! Mới vừa rồi cậu tát tôi một cái tát, tôi đã ghi nhớ rồi. Sau này nếu cậu muốn cưới hỏi với nhà họ Lý chúng tôi ấy, không có cửa đâu!" Đội lông mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726932/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.