Triệu Phong thấy Lâm Manh Manh so sánh anh và Miêu Thiên Vương.
Trong lòng của anh không khỏi hỏi lại bản thân năm mười tám tuổi đã làm những gì?
Năm mười tám tuổi đó, quả thật anh không có thành tựu gì.
Anh chỉ giúp Mộc Hồng Diệp bán một số cổ phiếu, kiếm lời 100 triệu tệ.
Anh chỉ viết mấy cuốn sách trong hội sách lại được mấy ông chủ tìm kiếm cuồng nhiệt như thế, còn gọi anh là ngài Tam Lương khiến cho anh cảm thấy rất ngượng ngùng.
Sau đó anh lại nghiên cứu phương thuốc, xuất bản ra mấy bản độc quyền.
Nói đến thì thật sự anh đã không cho ra được thứ gì.
"Hoàn cảnh giữa người với người là không giống nhau, xuất thân khác biệt, hoàn cảnh khác biệt, gặp được những ai cũng khác biệt, không thể đánh đồng được" Triệu Phong nhàn nhạt đáp lại nói.
"Ồ, năng lực của mình không đủ lại trách xuất thân, trách gia đình, đây là cái cớ vô dụng nhất đấy." Lâm Manh Manh nhếch miệng.
"Manh Manh, em không hiểu Triệu Phong là một người như thế nào đâu? Em nghe lời của chị, đêm nay em hãy đi đến buổi hòa nhạc với Triệu Phong, chứ để em đi với đám bạn học của em thì chị thật sự không yên lòng"
Giấc mơ tỷ phú - giac_mo_ty_phu - Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất
Lâm Nhược Nhược rất quan tâm cô em họ này, mặc dù không phải cùng một bố mẹ sinh ra nhưng từ nhỏ hai người đã sống cùng nhau, thân thiết giống như là chị em ruột thịt.
"Chị, chị làm gì thế? Em không thể có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726916/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.