“Nếu anh có thể gọi chiếc xe này tới thì tôi còn có thể cho nước Trường Giang chảy ngược!”
Trong mắt Dương Nguyệt Như, Triệu Phong là kẻ tầng đáy, người đến nơi này cần cù làm việc, hai bàn tay trắng, người có tiêu chuẩn ba không, không tiền, không nhà, không quyền, vậy nên bạn bè của anh cũng sẽ cũng sẽ chẳng khá hơn là bao.
“Đừng nói nhảm, tôi gọi đến đây một chiếc Rolls Royce rất dễ dàng nhưng bà làm nước Trường Giang ngược dòng, e rằng lên trời còn khó hơn” Triệu Phong
đáp.
Lý Thư Uyển đứng cạnh anh lên tiếng khuyên nhủ: “Không cần chấp nhặt với bà ấy làm gì, không nên tranh cãi linh tinh”
Lý Thư Uyển cũng nghĩ rằng Triệu Phong không thể gọi một chiếc Roll Royce đến đây, dù sao Roll Royce ở thành phố này không nhiều, cho dù có thuê một chiếc đến thì chi phí bỏ ra cũng không nhỏ.
Cô không muốn Triệu Phong chi ra một số tiền vô ích như vậy.
“Tôi thật sự có thể gọi một chiếc tới đây” Triệu Phong không muốn phí thời gian nữa, anh còn rất nhiều công việc đang chờ, không rảnh đôi co với người này.
Tốc độ của 9527 vẫn luôn nhanh nhẹn như vậy, anh vừa gọi một cú điện thoại thì mười phút sau đã
tới.
“Chẳng cần nói đến Roll Royce, cậu chỉ cần gọi một chiếc xe giống của nhà họ Lý thì tôi mang họ của cậu luôn” Dương Nguyệt Như cười lạnh nói.
“Triệu Phong, anh đừng bị bà ta khích tướng, bà cũng đừng làm khó anh ấy nữa” Lý Thư Uyển nói.
- Nhưng Triệu Phong lại cười nhạt một cái:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726910/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.