Triệu Phong ơi Triệu Phong, anh tự mình chuốc lấy nhục nhã rồi.
Trong mắt của giáo sư Đông, anh chả là cái cóc khô gì cả.
“Chậc chậc chậc, có một số người ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần xin được tài khoản Facebook của một ông sếp lớn là có thể tiếp cận với những sếp lớn hay sao? Thực ra trong mắt của người ta, mình còn không bằng một đống phân chó”.
Bạch Vi Vi khoanh tay trước ngực, nâng cao cằm tỏ vẻ đắc thắng.
Đột nhiên giáo sư Đông nói: “Hay như vậy đi, tôi lập tức quay đầu xe trở lại thành phố. 10 phút nữa thì tôi sẽ tới Đại học Giang Hoa” Bạch Vị Vị đơ người ra.
Chuyện gì vậy?
Giáo sư Đông vì Triệu Phong mà quay xe trở lại thành phố?
Đúng là mặt trời mọc đằng tây. Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của giáo sư Đông thực sự khiến Bạch Vi Vi ngỡ ngàng.
Suýt nữa thì rớt cả hàm. “Vâng thưa giáo sư, em ở đây chờ thầy” Triệu Phong nói xong thì cúp máy.
“Tại sao giáo sư Đông lại nghe lời anh? Anh cho ông ấy lợi lộc gì rồi?” Bạch Vi Vi cau mày, tức giận hỏi
"Tôi chẳng cho ông ấy cái gì cả” Triệu Phong nói bình thường.
“Không thể nào! Chắc chắn là anh đã hối lộ giáo sự Đông” Bạch Vi Vi không tin nên cố phản bác tới cùng.
“Đúng là mõm chó không nhỏ được ngà voi. Con người cô xấu xa nên cô nghĩ ai cũng xấu xa như mình à?” Triệu Phong lạnh lùng nhìn Bạch Vi Vi.
Trên thực tế, trong nhiều đề tài nghiên cứu về Y. học cổ truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726905/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.