Đúng là có mắt mà không biết vàng ngọc! Như này thì mẹ nó ông đây cũng phục luôn rồi.
Đám người này không nhìn thấy hai chữ “Mao Đài” trên bình rượu hay sao?
“Các người không uống thì tôi uống!” Triệu Phong lạnh nhạt nói.
Vừa hay, nếu như để đảm ngu xuẩn này có được rượu ngon thì đúng là phung phí của trời.
Hứa Tịnh vẫn còn có thành kiến rất lớn.
“Nếu anh muốn uống thì ra ngoài mà uống, loại phế phẩm này rõ ràng là đang hạ thấp đẳng cấp của Minh Nguyệt mà!” Cô ta chỉ vào hai chai rượu cũ đó, giọng nói giống như bị nghẹt mũi.
Triệu Phong thấy dáng vẻ cay nghiệt của Hứa Tịnh, anh cũng đã hiểu đại khái được vì sao Lâm Manh Manh lại có nhiều điểm bất đồng với chị cô ta như thế.
Ngày nào cũng ở cùng với Hứa Tịnh, suốt ngày tiếp xúc với loại người như này, khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.
“Rượu Mao Đài mà cũng là phế phẩm sao?” Triệu Phong cười khẩy một cái, tự mình mở một bình
ra.
“Xí! Cứ tưởng trên đó viết hai chữ Mao Đài thì là Mao Đài thật hay sao? Mao Đài phân ra rất nhiều cấp bậc. Bình Mao Đài này có nhiều đất sét như vậy, không phải là anh đã nhặt nó từ trong thùng rác đấy chứ?”
Đúng là ngu như đầu bò.
Rượu Mao Đài đã cất vào trong hầm suốt ba mươi năm, nếu như giống y như mới thì đó mới cần phải nghi ngờ là hàng giả.
"Ngu muội dốt nát!” Triệu Phong rót cho mình một ly rượu đầy, chầm chậm nhấp một ngụm.
Cảnh tượng này đều được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726890/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.