Hai mắt Trương Thiên Phách trừng lớn, hai con ngươi tựa như sắp rớt ra ngoài.
Ông ta còn chưa kịp phản ứng thì đã nhận ra một điều, đó là chân phải của mình vang tên từng tiếng nứt gãy.
Quá nhanh! - Nhanh như cắt vậy, chỉ trong một tích tắc thôi mà chân của anh ta đã bị Triệu Phong đá gãy luôn rồi!
Mà lúc ấy Trương Thiên Phách còn không kịp phản ứng xem chuyện gì xảy ra, ông ta thậm chí còn không làm ra động tác đỡ đòn, cứ đứng ngây ngốc như vậy để Triệu Phong đá.
“Hít..”
Trương Thiên Phách hít một hơi thật sâu nén lại sự đau đớn truyền tới.
Zô nhóm để đọc thêm nhiều chương mới nhất nhé
Không chỉ có đau đớn, sâu trong lòng ông ta còn dâng lên một nỗi khiếp sợ.
Hai mươi năm nay, ông ta lang bạt giang hồ, là kẻ liếm máu trên lưỡi dao, ngày ngày chiến đấu, trên. người ba đao sáu lỗ, chằng chịt đầy sẹo, phải liều mạng tranh thủ để sống.
Thử hỏi đã phải thua kẻ nào khi đấu võ bao giờ? Thử hỏi đã phải sợ ai bao giờ?
Chưa từng!
Nhưng lúc này, một nỗi sợ hãi không kìm lại được dâng lên trong lòng ông ta, lan tràn khắp cả cơ thể.
“Anh, rốt cuộc anh là ai?”.
Trương Thiên Phách nghiến răng nghiến lợi gần hỏi một câu.
Nhưng mà trả lời ông ta là tiếng chân trái gãy vụn. Răng rắc! Cả hai chân ông ta đều gãy!
Đến lúc này Trương Thiên Phách đã không đứng nổi nữa, ông ta khụy xuống, rầm một tiếng, hai đầu gối của Trương Thiên Phách quỳ trên mặt đất, quỳ ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726886/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.