Lý Hàn Lâm ném cho quản gia một ánh mắt, trói Lý Thư Yểu lại, trên miệng cũng dán băng dính.
“Đi khách sạn Ngọc Đỉnh!”
Lý Hàn Lâm nghe ngóng được chỗ ở của Tạ Lâm Vũ, mang theo cháu gái Lý Thư Yểu đến thẳng đó.
Giây phút này, trong lòng Lý Thư Yểu vô cùng đau xót, thất vọng đến cực điểm.
Trong mắt mọi người, ông nội đức cao vọng trọng, vậy mà lại trở nên xa lạ như vậy, cô thật không dám tin.
Lúc này cô nghĩ, nhà họ Lý trong tỉnh, dòng dõi Nho học, thật là đáng mỉa mai!
Nửa tiếng sau, xe dừng lại ở khách sạn Ngọc Đỉnh.
Lý Thư Yểu xem nhẹ cái chết, những lời trước kia nói ở buổi họp hằng năm, tuyệt đối không phải đùa cợt.
Một trái tim chỉ dành cho một mình anh ấy, đây là lời hứa.
Lý Hàn Lâm lấy chiếc mũ ở trên đầu đội lên đầu Lý Thư Yểu, che khuất nửa khuôn mặt, sau đó cùng quản gia đưa Lý Thư Yểu vào trong thang máy, lên trên phòng của Tạ Lâm Vũ.
Ở trong thang máy, thái độ của Lý Hàn Lâm đã dịu đi rất nhiều, ông ta muốn khuyên bảo Lý Thư Yểu, sau khi gặp mặt cậu chủ Tạ, thái độ cần phải lễ phép.
“Thư Yểu à, lát nữa gặp được cậu chủ Tạ rồi, nhất định phải nói chuyện tốt đẹp, khách khí, cố gắng hết sức để thể hiện ưu điểm của cháu, ông nghĩ phong thái dòng dõi Nho học của cháu, vẫn vô cùng đặc biệt, biết đâu lại có thể khiến cậu chủ Tạ thích thú” Lý Hàn Lâm nói.
Trên miệng Lý Thư Yểu, vẫn còn dán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726874/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.