Giờ phút này Lý Thư Yểu chỉ còn thấy mất mát trong lòng.
Đây là khí phách của một quân tử? Tử Văn luôn là một người có khí phách quân tử, sao giờ lại biến thành như này? Lý Thư Yểu không hiểu.
Thậm chí cô ta còn cảm thấy Vương Tử Văn còn không bằng Triệu Phong.
ít nhất thì Triệu Phong chưa bao giờ chịu khuất phục bởi cường quyền, ngược lại Vương Tử Văn vẫn luôn tự xưng là quân tử thì dần dần lại khiến cô ta không thể hiểu nổi.
Tạ Lâm Vũ nhìn Triệu Phong, Triệu Phong khẽ cười một cái.
Ngay sau đó, Tạ Lâm Vũ ra lệnh cho Vương Tử Văn: "Cậu, đi rót rượu cho người anh em đó đi."
Cái gì? Vương Tử Văn sững sờ tại chỗ.
Tạ Lâm Vũ còn bảo mình đi rót rượu cho Triệu Phong! Tôi đường đường là đệ nhất tài tử của tỉnh thành, là cậu chủ nhà họ Vương, sao lại phải rót rượu cho cái thằng Triệu Phong vô danh tiểu tốt đó!
"Cậu là người điếc à? Không nghe thấy hả?" Tạ Lâm Vũ tức giận quát.
"Tôi."
Vương Tử Văn không ngừng tự hỏi trong lòng, rốt cuộc là tại sao, lúc nãy cậu Tạ đã nói là nhận nhầm người rồi cơ mà, sao lại còn tốt với Triệu Phong như vậy?
Vương Tử Văn nhìn một đội người sau lưng Tạ Lâm Vũ, lập tức bỏ cái suy nghĩ phản bác lại đi.
"Vâng, để tôi đi rót rượu".
Vương Tử Văn xanh mặt, cổ kìm nén cơn tức giận, rót rượu cho Triệu Phong.
Rót rượu xong, Vương Tử Văn hỏi dò: "Cậu Tạ, quan hệ của ngài và anh ta là gì vậy? Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726869/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.