Vì sao trưởng phòng Lưu quỳ xuống với Triệu Phong?
Không ngờ còn khóc!
Cả ba người đều bị chấn động. Cảnh tượng trước mắt, khiến bọn họ mở rộng tầm mắt.
Mà lúc này, Triệu Phong cũng nhìn thấy ba người cách đó không xa, cười nhạt một tiếng, nói với trưởng phòng Lưu đang quỳ gối trước mặt rằng: "Con người của tôi thích ít xuất hiện, tiếp đó nên làm như thế nào, không cần tôi dạy nhỉ"
“Không...không cần, cảm ơn chủ tịch khai ân, cảm ơn đã khai ân, tôi chắc chắn sẽ giấu hết mọi thứ trong lòng, mãi đến khi tôi chết!”
Trưởng phòng Lưu gật đầu tựa như gà con mổ thóc.
Diêu Bích Liên nhanh hơn một bước, sớm đã đi tới trước một bước, Vương Tử Văn và Lý Thư Yểu theo sát phía sau.
“Trưởng phòng Lưu, anh làm sao thế? Sao anh lại còn quỳ xuống với anh ta? Có lầm hay không?” Diêu Bích Liên kinh ngạc hỏi.
"Á ha ha, vừa rồi không ngờ là bị ngã một cái, vừa khéo hai đầu gối chạm đất, là bất ngờ thôi” Trưởng phòng Lưu cười giải thích.
“Hả? Xem ra anh bị ngã lần này rất nghiêm trọng nhỉ, máu chảy đầy mặt rồi”.
Diêu Bích Liên không hoài nghi nữa, dù sao Triệu Phong ở trong mắt cô cũng chỉ là người thu rác đứng ở tầng dưới chót trong xã hội nhỏ, còn trưởng phòng
Lưu dầu gì cũng là trưởng bộ phận tiêu thụ Thế Kỷ Hào Đình, quỳ xuống với Triệu Phong đúng là chuyện thật sự không thể nào xảy ra được.
Vương Tử Văn và Lý Thư Yểu nghe thấy lời trưởng phòng Lưu giải thích, cũng không có suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726841/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.