Trưởng phòng Lưu hết sức chột dạ.
Đến bây giờ anh ta vẫn không biết rốt cuộc chủ tịch là người nào.
Nhanh chóng nhớ lại những khách hàng mà anh ta đã tiếp đãi ngày hôm nay, đầu óc anh ta trở nên rối loan.
“Cậu Lưu, rốt cuộc là cậu có nghiêm túc nghe tôi nói không?” Lương Trí Nghĩa hỏi.
“Vâng, tôi nghe đây, tổng giám đốc Lương, xin ngài cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chiêu đãi chủ tịch thật tốt, ngài cứ yên tâm” Trưởng phòng Lưu gật đầu liên tục.
"Nếu chút chuyện này mà cậu còn làm không xong thì đừng lăn lộn trong cái nghề này nữa!"
Tút tút tút. Lúc trưởng phòng Lưu muốn nói lại thì Lương Chí Nghĩa ở đầu dây bên kia đã cúp máy rồi.
Sau đó, trưởng phòng Lưu cau mày suy nghĩ, cố gắng phân tích xem cái người chủ tịch thân thiết nhất trong số các khách hàng là ai.
Chẳng lẽ là cái cậu thanh niên mới vừa bị mình đuổi ra ngoài? Không thể nào, nếu người đó thực sự là chủ tịch thì làm sao mà cậu Vương, cô Lý và cô
Diêu không nhận ra được? Đây đều là những người thuộc tầng lớp giàu có. Vả lại, đường đường là người
nắm quyền của Tập đoàn Phi Vũ, làm sao có thể trẻ như vậy được, hơn nữa cho dù chủ tịch có khiêm tốn đi chăng nữa thì cũng không thể nào đi làm nghề nhặt ve chai được.
Dựa vào mấy cái điều kiện này, trưởng phòng Lưu đã loại bỏ Triệu Phong, anh ta cho rằng có lẽ chủ tịch vẫn chưa đến, nên nghĩ đến việc cấp bách trước mắt chính là nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726839/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.