Mặt Lượng Trí Nghĩa biến sắc, ánh mắt giống như dao.
Bảo ông chủ của tôi xéo đi? Anh chắc là ăn phải gan hùm rồi!
Trong lòng Lượng Trí Nghĩa, không ai được phép khinh thường ông chủ Triệu của anh ta!
“Cô Hồng Diệp đã giao cho mình phải chăm sóc cậu chủ Triệu chu toàn, bây giờ ông chủ Triệu chịu nhục, tôi làm sao có thể mặc kệ ngồi nhìn!”.
Nhưng Lương Trí Nghĩa đã không còn là thanh niên máu nóng hấp tấp, anh ta đã là một ông chủ mấy chục tuổi, lúc làm việc khá cẩn thận, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
“Cậu Tống, không liên quan đến ngài Triệu đâu, nhưng tôi không thể nhận món quà này” Lương Trí Nghĩa gõ nhẹ hộp gỗ chứa bình sứ thanh hoa, nhẹ nhàng đẩy trở lại.
“Chẳng lẽ chủ tịch Lương không thích sao? Nghe ông nội tôi nói cái bình này là hàng thật, tôi có kính lúp ở đây, chủ tịch Lương có thể cầm lên nhìn một chút”
Tống Nghiễn nói, lấy từ trong túi ra một chiếc kính lúp làm bằng gỗ đưa cho Lương Trí Nghĩa.
“Không cần đầu cậu Tống” Lương Trí Nghĩa khoát tay áo, không nhận lấy kính lúp.
Bởi vì Triệu Phong không cho anh ta ám chỉ gì, không có sự đồng ý của Triệu Phong, Lương Trí Nghĩa không dám nhận.
“Có ngu mới không nhận” Triệu Phong nhìn về phía Lương Trí Nghĩa, khóe môi nhếch lên tạo ra nụ cười nhàn nhạt.
- Không cần cầm lên tay, chỉ cần nhìn một chút, Triệu Phong đã biết đây chính là bình sứ thanh hoa, là được nung ở thời nhà Minh, hơn nữa còn là bảo vật quý giá, giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726831/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.