Hộp gỗ rơi xuống đất. Nắp được mở ra trực tiếp. Phần nắp và phần thân được tách rời.
Triệu Lặng nhìn món quà quý giá như vậy tặng cho Lý Hàn Lâm, lại bị hủy hoại như vậy, ánh mắt sắc như đao!
Một đám người bình thường, lại được gọi là gia đình có gia giáo, có dòng dõi Nho học, thậm chí còn không thể nhận ra đó là loại bút gì, quả là đáng cười cho người trong nghề!
Mà Triệu Phong cũng muốn nhân cơ hội này trực tiếp ngả bài với nhà họ Lý.
Ông đây muốn từ hôn! Còn chưa đợi Triệu Phong ngả bài.
Lúc này, Vương Thanh Minh rời chỗ ngồi, đi về phía cửa.
Triệu Phong ánh mắt sắc bén, anh cũng cho là, Vương Thanh Minh này có lẽ có chút nghiên cứu sưu tầm đồ cổ.
Anh thấy Vương Thanh Minh bước tới, cầm hộp gỗ lên, nói với Triệu Phong: "Chất lượng bút lông tuy rất kém, nhưng chất liệu của hộp gỗ lại là gỗ đàn hương lá nhỏ. Thật đáng tiếc, hộp gỗ này dùng để đựng bút lông không đầu, người này đúng là chó ngáp phải ruồi. Cái bút là cái bút tồi, nhưng cái hộp là cái hộp tốt!”
Triệu Phong: ".." Không nói nên lời.
Lúc này, trên mặt Triệu Phong có một một vạch den.
Con mẹ nó cứ nghĩ rằng cuối cùng đã có thể thấy một người biết nhìn hàng, nhưng kết quả lại làm anh ấy thất vọng.
Chất liệu của hộp gỗ đúng là gỗ đàn hương đỏ lá nhỏ, đàn hương đỏ lá nhỏ quả thật là vật quý hiếm, nhưng so với cây bút trong hộp thì chiếc hộp này quả thực không là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726821/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.