Cuối cùng, Tống Trí Viễn bước đến trước mặt Triệu Phong, quan tâm hỏi: "Tiểu Triệu, cậu có sao không? Tôi sẽ đưa cậu đến bệnh viện ngay lập tức."
Chỉ thấy Triệu Phong nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Không cần đâu"
Nói xong, Triệu Phong xoay người rời
Các nếp nhăn trên mặt Tống Trí Viễn càng hằn sâu hơn.
Ông lo lắng Triệu Phong sẽ vì chuyện ngày hôm nay mà xa lánh nhà họ Tống.
Nghĩ đến đây, trong lòng ông bất lực thở dài: "Nghiên Nhi ơi là Nghiên Nhi, mày đang kéo theo em gái mày nhảy xuống hố lửa rồi đó!"
Triệu Phong vừa xuống sảnh chính của khách sạn ở tầng một thì nghe thấy phía sau có người gọi mình.
"Triệu Phong, xin chờ một chút."
Tống Từ chạy đuổi theo.
Triệu Phong không quay đầu lại, quay lưng về phía Tống Từ, giọng điệu lạnh lùng.
"Còn muốn thế nào đây?"
"Xin..... xin lỗi, không ngờ anh trai lại bốc đồng như vậy, cho tôi xin lỗi."
Tống Từ vốn dĩ không định làm gì tốn hại đến Triệu Phong, nhưng cô không ngờ rằng anh trai mình sống ở nước ngoài ba năm, không những không học kìm chế được mà còn bộp chộp hơn.
"Tôi không sao"
Triệu Phong vẫn không quay lại nhìn Tống Từ, mà chỉ đáp lại một cách thờ ơ, rồi mặc Tống Từ ở đó, một mình đi về phía lối ra của khách sạn.
Tống Từ đồng nguyên tại chỗ, ngẩn ngơ sững sờ.
Cô tự hỏi bản thân mình có phải đã làm hơi quá đáng không, cho dù không đồng ý hôn sự với Triệu Phong, cũng không cần phải làm tổn thương người khác.
Hơn nữa, anh trai Tống Nghiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726797/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.