Hạ thần khó mà đoán được lòng dạ của hoàng đế.
Nếu Lương Trí Nghĩa đoán được tâm tư của Triệu Phong, vậy thì còn gì là ông chủ nữa.
Về tiểu khu cũ đó, Triệu Phong đã có tính toán riêng của mình.
Đợi đến ngày cuộc họp hội nghị của tập đoàn được tổ chức, Triệu Phong quyết định lấy một ví dụ điển hình, phân phát thức ăn giống như người Châu Phi.
Duy trì sự ổn định? Không tồn tại, bổn.
công tử này phải là người đứng lên ra oai!
Mỗi ngày đều ăn no không có việc gì để làm, lão tử nuôi dưỡng các người không phải là dùng để đầu đá nội bộ, không nghe lời thì cút xéo.
Chập tối, Triệu Phong trở lại tiểu khu cũ cho thuê nhà.
Đẩy cửa bước vào, một cảm giác tươi mát thoáng qua.
Trong căn phòng nhỏ, được dọn dẹp rất sạch sẽ và gọn gàng.
Quần áo của anh cũng đã được ủi phẳng phiu, nằm gọn gàng, trật tự.
Tuy nhiên, trong phòng không có một bóng người, Lâm Nhược Nhược cũng không hề có ở đó.
Lúc này, Triệu Phong nhìn thấy trên bàn trà có một tờ giấy nhắn: Triệu Phong, tối nay tăng ca, không thể ăn cơm cùng với anh, tự lo cho bản thân nhé.
Triệu Phong đặt tờ giấy nhớ xuống, nhìn thời gian, đã sáu giờ rưỡi chiều.
Lâm Nhược Nhược vừa tìm được một công việc mới, vô cùng quý trọng, vì vậy mà liều mạng tăng ca.
Triệu Phong khẽ lắc đầu lẩm bẩm một mình: "Nhược Nhược, kỳ thực, em không cần phải liều mình như vậy."
Không có ai cùng ăn tối, Triệu Phong quyết định gọi điện thoại cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726791/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.