Lúc này, hai cha con Lý Tôn Lễ và Lý Gia Minh trong lòng vui như mở cờ.
Đặc biệt là Lý Gia Minh, anh ta cảm thấy may mắn vì gặp được một đối thủ nhỏ yếu, nhỏ yếu đến mức cả bức tranh chữ của danh nhân cũng không mua nổi.
"Chuyện mình trở thành con rể của nhà họ Tống đã ăn chắc rồi"
1 Minh hân hoan nhảy nhót, vô cùng đắc ý.
Mà Tống Tốn khi nhìn thấy người con rể vừa ý của mình được phần thắng lớn hơn thì trong lòng cũng rất vui vẻ.
Ông cho rằng đây mới là kết quả hợp tình hợp lý, dù sao thì nhìn trên mọi phương diện Lý Gia Minh đều hơn xa Triệu Phong.
"Ba, con cũng thấy là Triệu Phong có hơi không biết lễ phép, mặc dù hôm nay không phải là lễ chúc thọ của na, nhưng dựa vào thân phận của ba thì quà gặp mặt cũng phải thuộc dạng tốt mới đúng chứ. Một bức tranh chữ vô danh không có chữ ký như thế này mà anh ta cũng lấy ra được"
Lúc này trong lòng Tống Trí Viễn có một cảm giác gọi là hận rèn sắt không thành thép.
"Tiểu Triệu ơi Tiểu Triệu, tối hôm qua tôi đã đặc biệt gọi điện thoại cho cậu dặn hôm nay phải chuẩn bị một món quà có ý nghĩa một chút. Tại sao cậu lại mang một bức tranh chữ không có chữ ký đến đây lừa người cơ chứ? Đáng lẽ ra tôi phải nói trước với cậu rằng hôm nay là trận chiến chọn rể cho nhà họ Tống giữa cậu và Lý Gia Minh mới đúng, để cậu chuẩn bị cẩn thận một chút.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726787/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.