Triệu Phong đi thẳng tới biệt thự số chín.
Khác với Vân Thủy Sơn, nơi này không chỉ có biệt thự, mà còn có các khu vui chơi giải trí và nghỉ dưỡng.
Mà mảnh đất nơi đây từ nay về sau chính là địa bàn của anh rồi.
Nơi này dựa núi nhìn sông, phong cảnh tuyệt đẹp, là lựa chọn tốt nhất cho chuyến nghỉ phép trong thành phố.
Vừa vào khuôn viên, Triệu Phong đã thấy người giúp việc đang quét sân rồi.
Một khu nhà rộng thế này, nếu không tìm người xử lý dọn dẹp mà chỉ dọn một mình, chắc chắn sẽ mệt bở hơi tai.
Ngay đúng lúc ấy, có một người đàn ông đi về phía Triệu Phong.
Người này tầm khoảng ba mươi tuổi, để kiểu tóc rẽ ngôi.
Triệu Phong nhìn là biết anh ta là nhân viên bất động sản ở đây, bởi anh ta đang mặc đồng phục làm việc của Cung điện Thế Kỷ mà.
“Anh có việc gì không? Người không phận sự, không được đi vào!” Giọng nói người đàn ông có mái tóc rẽ ngôi khá sắc bén.
Chẳng qua, Triệu Phong hiểu cho anh ta, bởi như thế mới là biểu hiện đúng với chức vụ.
“Tôi là chủ sở hữu nơi này”
Lần này, Triệu Phong nói thân phận ra luôn để tránh bị đối phương hiểu lầm.
“Chủ sở hữu? Sao tôi nhìn anh không giống nhỉ? Anh có biết biệt thự số chín là đắt nhất ở Cung điện Thế Kỷ không? Biệt thự này trị giá 150 triệu tệ đó!”
Người đàn ông tóc rẽ ngôi nghiêng đầu, đánh giá Triệu Phong.
Anh ta tỏ ra nghi ngờ với thân phận của anh. Mặc dù anh ta biết có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726770/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.