Bệnh của Lý Quốc Hưng chẳng hề đơn giản như vậy.
Nếu chỉ dựa vào mỗi việc xem sắc mặt, nghe giọng nói mà không bắt mạch thì chắc chắn không thể phát hiện chính xác ra ổ bệnh được.
Từ điểm này, Lý Quốc Hưng đã có thể dò ra được thái độ thành thật đến bảy phần của Triệu Phong.
“Nhóc con, tôi tin cậu, bắt mạch cho tôi đi”
Dù đã rất yếu ớt nhưng ông ấy vẫn cố nặn ra một nụ cười rồi nói với Triệu Phong.
Triệu Phong cũng không ra vẻ, anh nhanh chóng bước tới vì anh nhìn ra được bây giờ ông ấy cũng giống như một cây đại thụ sắp bị mối mọt cắn nuốt hết toàn thân, dường như chỉ cần một cơn gió lay cũng có thể khiến ông ấy đổ sụp.
Bệnh đã nặng đến thế mà còn cố gắng gượng ắt cũng là vì sự ổn định của Minh Chi Đường.
Việc không thể chậm trễ, anh lập tức giơ hai ngón tay ta tìm ba vị trí mạch thốn, quan, chỉ.
Phần xương nhô cao ở sau bàn tay chính là vị trí quan ở xương cổ tay, phần. đầu mút cổ tay ở trước quan chính là thốn, phần đầu mút khuỷu tay sau quan chính là chỉ.
Bắt đầu bắt mạch, gương mặt anh dần hiện lên vẻ nghiêm túc lạ thường.
Mạch tượng của ông ấy rất kỳ lạ: hai thốn đều ngắn rít, hai quan lại mỏng, hai chỉ lại trơn.
Bộ phận ứng với quan là lá gan, mạch quan mỏng chứng tỏ gan đang quá nóng.
Bây giờ mới là mùa thu. Có câu: Thu thuộc Kim, gan thuộc Mộc, Kim khắc Mộc.
Vậy thì vào mùa này không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726765/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.