“Cô sao? Sao cô không thử về soi gương xem lại bản mặt mình nó thối nát như thế nào, loại gái như cô vốn không đáng để tôi phải chết đi sống lại!"
Lúc trước chỉ vì loại gái giả tạo như cô ta mà hại anh không thể thi được đại học
Giang Hoa.
Nếu đã sinh ra là đàn ông thì không ai có thể tha thứ cho loại người như vậy.
“Vậy anh tới đại học Giang Hoa làm gì? Ồ, tôi biết rồi, anh khởi nghiệp lại công việc cũ đấy à? Giao một đơn hàng để có hơn tám chục nghìn hay gì? Tôi khuyên anh mau chóng quấn gói đồ đạc rồi biến ra khỏi thủ đô này đi, ở đây một tấc đất là một tấc vàng nên sẽ không có chỗ cho loại kí sinh trùng như anh tồn tại đâu!"
Bạch Vi Vi ưỡn cổ, vênh mặt lên nhìn, khóe mắt cô ta tràn đầy vẻ khinh thường, dường như nét mặt này của cô ta anh đã từng thấy trong bữa tiệc sinh nhật cô ta khi trước.
Cô ta coi Triệu Phong là một tên shipper đi giao đồ ăn chứ hoàn toàn không biết thận của Triệu Phong là gì, chỉ cần thân phận anh được nói ra ngoài, thì tất cả những nhân vật lớn ở cái thủ đô này đều sẽ phải cúi đầu trước anh đấy.
“Đúng là loại đàn bà thối nát giả tạo"
Ánh mắt Triệu Phong lạnh bằng, anh quét mắt liếc Bạch Vi Vi một cái.
Vì đang vội đến sân bay, nên anh không muốn tiếp tục dây dưa với Bạch Vi Vi nữa.
Lần sau có cơ hội, nhất định anh sẽ khiến Bạch Vi Vi trả một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726755/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.