“Cậu đứng lại đó, mới vừa nói gì thế?”
Sắc mặt Triệu Phong lập tức sầm xuống.
“Tôi nói hai người không có tiền thì đừng đến quán hải sản, đây là phải là nơi mà các người có thể tiêu tiền nổi đâu, mau đi đến những quán ăn lề đường ấy”
Từng câu nói của người phục vụ đều vô cùng cay nghiệt, khóe mắt mang theo
chút khinh thường.
Triệu Phong nhìn khuôn mặt giả tạo của người phục vụ thì trong mắt tản ra sự lạnh lùng.
Người phục vụ này đang có gì khó chịu trong người nên tìm người để trút giận sao? Mở miệng đóng miệng đều là những từ ngữ kỳ thị, thật sự đúng là trong rừng cây lớn thì loại chim nào cũng có.
“Chúng tôi có tiền nhưng muốn ăn cái gì thì là do chúng tôi tự quyết định, cậu là cái thá gì?” Triệu Phong lạnh giọng nói.
“Hừ, không có tiền mà bày đặt sĩ diện. Tôi đã làm việc ở đây nhiều năm như vậy, có phải là người có tiền hay không thì chỉ cần nhìn sơ là biết rồi, anh giả vờ gì chứ?” Người phục vụ kia hung hăng đáp lại.
“Cho nên cậu làm việc nhiều năm như vậy mà vẫn là phục vụ đấy, cứ thế mà lại nghĩ là mình hay ho lắm. Tôi cần hai món ăn này, những thứ khác không cần” Giọng nói nghiêm túc của Triệu Phong vang lên.
Khi bị người khác giễu cợt bản thân không có tiền ăn hải sản thì có người sẽ gọi thêm thức ăn để chứng minh bản thân mình có khả năng chi trả.
Nhưng Triệu Phong không muốn làm vậy.
Nếu như quán hải sản này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726746/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.