Lúc này, Tề Mi Tuyết còn đang xô đẩy cô gái dọn vệ sinh.
Đột nhiên, có một cái đồng hồ rơi ra từ trong túi áo của cô gái, rớt trên mặt đất.
Cô gái mặc kệ Tề Mi Tuyết còn đang đẩy mình, lật đật mò tìm đồng hồ trên mặt đất.
Đây là quà tặng mà người đó đã tặng cho cô ấy, cô ấy coi cái đồng hồ này còn quan trọng hơn tính mạng mình.
Bình thường cô ấy luôn đeo trên tay nhưng bởi vì công việc hôm nay vừa bẩn vừa mệt cho nên mới cẩn thận cất vào trong túi áo.
Tuy nhiên không ngờ rằng vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Răng rắc!
Trong lúc cô gái đưa tay ra nhặt đồng hồ lên thì lại bị Tề Tuyết Mi giành trước một bước, hung hăng dẫm đạp dưới chân.
Không chỉ vậy, Tề Mi Tuyết còn cố hết sức nghiền nó.
“Một cái đồng hồ nát, nhặt cái gì mà nhặt, nhanh cúi đầu xuống xin lỗi tôi mau lên!”
Tề Mi Tuyết độc ác dẫm thật mạnh rồi lại nghiền qua nghiền lại, thậm chí cô ta còn không nhìn thấy Tề Đại Sơn đang đi đến gần.
Bởi vì Tế Đại Sơn bị mất hết thể diện ở hàng ghế VIP nên cũng không muốn ở lại đây nữa, cùng với tình trạng xảy ra đột ngột của cháu ngoại khiến cho ánh mắt ông ta trở nên thận trọng, không còn vẻ bén nhọn như buổi sáng.
Cô gái không cách nào quỳ được, hiện tại tâm trạng của cô ấy đã đau đớn tới
cực điểm.
Đây không phải là một chiếc đồng hồ bình thường, mà là món đồ cô ấy vô cùng trân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726739/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.